Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

CÂY CẦU TRÊN DÒNG SÔNG CHỜ ĐỢI

vượt qua con sông chảy kiếp người
đi qua phù sa
nương bãi rách nhàu câu ca tiếng hát
ta nối đôi bờ oằn mình năm tháng
cây cầu bay nghiêng vào miền nhớ miền không

và một ngày
mưa lất phất bay
gió se sẻ vỡ vào hơi ấm
một thoáng mầm nụ mơn mởn
tràn vào thời đại phát minh
cây cầu mùa xuân

khoác cái áo thợ đi xây những công trình
bò qua nâu, gụ mơ ngày trên mình thứ polyme tổng hợp
bị ngợp bởi cái đói khổ đã làm nên khao khát
quên cái đầu không và chân nẻ chằng nẻ chịt
là cua là ốc là thời mặt phây phây
huơ huơ hạt thóc củ khoai
kì cọ bàn chân để bước trên cây cầu mới

cầu đẹp chưa từng gặp
vững chắc bao lâu nhưng tràn ngập niềm vui
một hai ba bước đều dăm dắp
và lỡ rơi ...
nước cứ chảy quên mình
như đời cầu chai lì với mưa với gió

dưới chân cầu có đời sống bơ vơ
lo bữa nay chưa kịp lo bữa khác
nhưng con mắt tinh tường nhìn ra vết nứt
và sự rung rinh tận hố móng công trình
sóng vỗ vào chân cầu ngày đêm khô khốc
người vỗ vào mặt cầu bì bạch

phía trên cầu là bầu trời vời vợi
mãi đong đưa như chiếc võng trưa hè
vui bước hoa trước mắt
những bóng hình nhấp nhô
chẳng biết trên đầu còn có mây có gió
có mặt trời khi tắt khi không
có mặt trăng khi tròn khi khuyết
có ông sao đổi ngôi ở phía cuối chân trời

thời gian
rệu rạo đứng rệu rạo đi sông tròn xoe mắt
không khí lấp lay ở mỗi phía góc nhìn
những bước chân mòn vẹt đi chịu đựng
những cái nhìn mòn mỏi thấy thờ ơ
chợt giật mình rụng tim đau đớn

trong không gian
mọi nhỏ bé rơi vào im lặng
phủ lớp sơn không đủ lấp lánh bầu trời
rời rạc, đơn lẻ, không giống đứng phía ngoài

và lòng người
đứt từng khúc vẫn chưa thấy hết bàng hoàng
lỡ nhịp trong xanh ngày càng mênh mang
cái nhìn gãy mắt

sự vĩnh hằng đã chôn vùi biết bao khoảnh khắc
ta đứng trên sông ngắm cây cầu chờ đợi 

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

                                               NGUYỄN VĂN CỐI
                                                      (1929-2011)

Thày tôi NGUYỄN VĂN CỐI (1929-2011) được học hành tử tế. Xã hội có chuyển biến lớn lao đã làm cuộc đời thày tôi thay đổi, đây là bước ngoặt không thể nào quên! năm 1955. Nhân triển lãm CCRĐ, tôi đăng hai bài thơ thày tôi viết trong tập thơ Bước qua thời gian

KHÔNG ĐỀ

Ố hỡi trời ơi, ố hỡi trời
Làm chi lệ thảm phải tuôn rơi
Tôi ngẫm đời tôi chi có tội
Phải đem thân thế nhuộm tơi bời
Uổng công cha mẹ công đèn sách
Lần hồi ngày tháng sống qua thời
Hạ nhục làm chi, chi đến thế
Ố hỡi trời ơi, ố hỡi trời ???

                                        Năm 1955

CHÉN CAY

Đệ nhất trần đời một chén cay
Đảo điên nghiêng ngửa lẫn đêm ngày
Lo buồn theo đó tiêu tan hết
Nghèo khổ đâu mà quấy qủa đây
Sang trọng nhường bao nào có thiết
Ngọt bùi đi nữa thấy là gây
Tĩnh say say tĩnh ai mà biết
Hư khá ừ thôi mặc mẹ mày!

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT DƯỚI ĐÁY DÒNG SÔNG

Đi về phía bóng hình
ngụp lặn đuổi theo những giọt nước mắt
những giọt cay giọt đắng không hòa tan
những giọt vo tròn nằm dưới dáy dòng sông
lăn lóc, long lanh nhìn dòng qua lại
như một sự thờ ơ
và lại như một sự níu kéo

Những giọt nước mắt đi qua thời gian đi qua đời em
chùi vào khuôn mặt lấm lem khói lửa
những giọt buồn lăn vào em khắc khoải
đi qua mấy lần phấp phỏng
đi qua mấy lần lóng ngóng
đổ dài vào những chiều không tên
đổ dài vào cuộc sống yên bình

Đã bao nhiêu năm nước chảy đá mòn
nhưng những giọt nước mắt dưới đáy dòng sông vẫn chơ chơ như hòn cuội
thách thức với sự vĩnh hằng để một lần được vui
nên em vẫn chờ, chờ đục dòng sông, chờ bên bồi mà chỉ thấy bên lở
em hóa thành những giọt lãng quên
để ta nhớ về một ngày đưa tiễn
ngày ấy đã xa rồi
ngày ấy ai quên rôi ?

Nếu tất cả dòng sông đều láng máng đóng băng
ta tin giọt nước mắt dưới kia hóa lửa
ấm lên từ giá lạnh
và cá tép tôm cua được thanh bình
những giọt nước mắt trở lại
thế gian…

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

NGƯỜI CHỊ


Chị tạm biệt thành phố 
lên Tây nguyên rạo rực tiếng cồng chiêng 
nơi chị ở suối bốn mùa róc rách
muông thú nghiêng theo nối nhịp mé chân đồi

Ngày chị bơi trong bao la nắng
gom nhặt sợi vàng giắt vào tuổi đôi mươi
đất bazan hồng như lửa
cháy râm ran về phía mặt trời

Đêm chị bay trong bao la gió
thấy giấc mơ như thật như đùa
cứ tìm về
quên đã vào xưa
chị cựa mình khe khẽ

Chị thèm tiếng thầm thì bên tai
dù chỉ là âm thanh vu vơ cũng được
thèm một bàn tay vuốt ve mái tóc
vẫn đợi chờ
nghe gió rụng vào thu

Và chị ước đứa trẻ bi bô
để bận bịu bước lên đời làm mẹ
rừng núi ơi
sao mà khó qúa
nhớ Sài gòn chợt nắng chợt mưa

Bấm đốt ngón tay mấy mùa rẫy đi qua
vườn cà phê hoa mùa đầu trắng muốt
chị cười
rớt giọt nước mắt
cầm giọt nào anh ánh niềm tin

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

CÁNH ĐỒNG

Cánh đồng xa một màu chân trời
Tôi di trên con đường đã quen bước chân từ thuở nhỏ
Con đường ngoằn ngoèo hai bên là những chân ruộng chiêm, mùa
Tôi bị níu lại bởi cảm giác thân quen của đồng xanh hoai hoải
Và tiếng lội bì bõm của những bàn chân da lươn ngày đêm đi qua cánh đồng      mơ ước

Con chiền chiện sà trước mặt, liếc đôi mắt tinh anh tìm mồi, tìm tuổi thơ tôi nhảy nhót
Con châu chấu, cào cào nối bước nhảy từ màu xanh sang màu vàng để cánh đồng vỡ òa bất tận
Con trâu con bò đủng đỉnh thậm thịch bước chân làm rung bờ ruộng
Con sáo đồng nhảy tưng tưng trên lưng rồi xoè đôi cánh trên sừng kéo bầu trời gần lại

Tôi gặp những người thân
suốt ngày úp mặt xuống đồng, ngửi mùi đất bùn ngai ngái
và ngửa lưng lên trời, mồ hôi dính vào áo khô cong
Họ hồ hởi hỏi tôi cũng giống như thời tôi ở nhà đánh quay, nhổ mạ…
những tiếng nói gần gũi yêu thương tỏa lan trên cánh đồng không điểm đậu
Ân tình đọng trong sự cảm nhận trái tim
Cái nhoi nhói cuộc sống hàng ngày, cái tầm thường cuộc đời biến mất
Cánh đồng tôi qua như phép lạ, nuôi lớn tâm hồn

Cánh đồng đã sinh ra đủ thứ, từ khó khăn gian khổ đến hạnh phúc giàu sang
Cánh đồng chuyển mình, mở cửa tìm bầu trời để bay vào kiêu sa, ngạo nghễ
Khi một góc cánh đồng phải ra đi, có người thân mất ruộng, có người quen không việc làm và bao nhiêu số phận sống lang thang
Nỗi đau đổi bằng cái nhìn phía trước

Ý nghĩ cứ bay lởn vỡn trong đầu, tôi nhìn cánh đồng làng quê thân thương qúa

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

BÊN BỜ AO

Những cái ao
trong khoảng không đào bới
mùa đi qua rách nát
người đi qua thương tình

Nước không còn là nước
trong mắt ta nước là kẻ thù của phù du sinh thủy
chẳng biết mình ráng phải tự nhiên
ngày đêm âm ĩ
con tôm con tép chết ngạt
con chép không kịp hóa rồng

Bè rau muống lụi tàn khi ta mong ngọn vươn ra non mập
những cánh bèo xơ xác thương nỗi nhớ ao sâu
con chuồn chuồn bay qua không quẹt đuôi vào mùa sinh sản
con bói cá mắt mờ chẳng lao xuống như một mũi tên
những lá cây nhớ nỗi buồn rơi lả chả

Giọt nước trong ao đau đớn
nước thâm vù chẳng phải đòn roi
chóng mặt ù tai ngâm ủ năm này qua năm khác
con cá điếc tạp ăn ngoi mình lên ngáp
thỏa mãn nằm chờ dưới lớp bùn dơ
trận mưa đi qua mắt choàng xa lạ

Bờ vây hãm nước biết chảy đi đâu
và nước ở đâu chảy đến
cứ ngồn ngột
vắng tiếng ếch kêu
vắng đường ốc đeo
vắng bóng cây theo
bên bờ ao
chiều hôm sực mùi nắng nhác

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

LÊN ĐỒI

Ta lên đồi
dưới chân
màu đỏ đất ba zan
và màu đỏ nham thạch ngàn năm
níu bước
gió ở đâu về bão táp

ơ, qủa đồi
và những bước chân
những ngọn gió và đất và bụi
cái nắng cháy làm mặt sầm tối
cứ lăn trôi trong vô cảm vô cùng

ai lên đồi quét những chiếc lá vàng
chiếc lá bay về miền cổ tích
chiếc lá bay theo gió biền biệt
biền biệt không thấy mùa thu

ta đứng trên đồi ta đứng chõng trơ
gió bào mòn cuốn đi sức nặng
ta thấy qủa đồi ta thấy ta cay đắng
quay cuồng
xóa một gam màu không thương tíếc
xóa cả bóng ta trong cái nắng hung tàn

thiếu bóng dáng màu xanh
nắng đắp lên ngâm ủ
và qủa đồi và qủa đá
dưới chân ta va đập
trên đầu ta ù vù

những qủa đồi lăn trong bể mù mờ im ắng
lăn trong cái đầu chật hẹp nhỏ nhoi
lăn vào nhát cuốc lóa lên vệt lửa
chai lì
và mưa và gió

ta bước lên đồi bước thêm bước nữa
thấy những cọng cỏ khô, gốc gác hoang tàn
ta bước lên đồi đầu ta có lửa
tắt nguội dần khi bước nữa vào hoang
ngày và đêm nổ đom đóm

xung quanh ta là cả mùa vàng