Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

ĐÒN GÁNH QUẢY MÀN ĐÊM

đòn gánh đặt trên đôi vai
điểm tựa cân bằng thiên hà
gánh màn đêm thù tạc kiếp luân hồi
đòn gánh uốn cong cung bậc thăng trầm
như dây đàn ngân nga giữa âm thanh tối đen sâu thẳm
như cánh diều không dây bay cùng trời cuối đất

màn đêm dằng dặc không thể nào cân được
mọi đo lường bế tắc
mọi cảm nhận tối om
đòn gánh không chút thời gian nghỉ ngơi đè nặng nỗi niềm
chưa kịp lệch bên này bên kia đã chất bao điều không tưởng
lưng trời trĩu xuống màn đêm loạng choạng
níu sợi dây vĩnh hằng thăng bằng đêm tối
sợi dây dài không điểm đầu điểm cuối
buộc chặt ý tưởng giấc mơ
đôi bên đong đưa đòn gánh trên vai mong manh bền chặt

đòn gánh gánh vô cùng vô tận
đêm mưa chênh vênh không rơi từng giọt
đêm gió gào thét không đứt từng hơi
đòn gánh ngâm màu đen dẻo dai không mối mọt
quảy hết gánh này lại hì hục gánh kia
đòn gánh quảy màn đêm không có cuộc chia ly
phụ thuộc nhau không hợp đồng kí kết
đòn gánh không mỏi mệt giữa màn đêm phủ phàng
thời gian thi gan đòn gánh
không gian chơi trò đỏng đảnh

năm tháng cũ mòn chia thời gian trước công nguyên sau công nguyên
đòn gánh không chia nỗi khổ đau mỗi hành tinh
bền bỉ quảy chẳng bao giờ hết màn đêm
phía mịt mùng le lói màn đêm lì chẳng bận tâm
nhìn đôi vai được lựa chọn
đòn gánh nhẫn nại từng bước uể oải nhọc nhằn
biết lòng đang cắn răng chịu đựng
màn đêm không có tâm nối hai điểm thành đường thẳng
chằng chịt hố đen trong hố đen bao quát

đòn gánh quảy được màn đêm bởi hai đầu có mấu
giữ mọi tồn tại trên vai không tuột
đòn gánh muốn gãy giữa chừng sợ màn đêm hàn lại
màn đêm sẽ buồn chiếc đòn gánh không quảy
màn đêm


Sài Gòn, ngày 06 tháng 11 năm 2016

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

THOÁNG RỪNG

bóng người như vệt đen dán trên mặt đất
những khuôn mặt lấm lem hốc hác
cắm lên đồi khát vọng hiện tại tương lai
amí ama khó nhọc vung cuốc lia sà gạc vào nỗi đau nỗi nhớ
đất vỡ, cây cỏ đứt lìa, ruột gan rời từng khúc

amí ama không nghe đại ngàn hát
không thấy trầm mặc núi rừng
những qủa đồi trống trơ lăn giữa lặng im ngơ ngác
rừng đi về đâu, buôn làng chênh vênh đồi dốc
muông thú đi về đâu, gió thổi qua quặn thắt
khung cửa ô nhà dài ngắn lại
con suối mùa khô không nước chảy
câu ay ray khắc khoải

có thể, những cánh rừng không chịu sự đổi thay
càng già nua càng hoang vu càng huyền diệu
đời du canh du cư mấy ai thấu hiểu, amí ama kinh hãi nỗi thiếu rừng
đau thương không chảy thành dòng nước mắt, vấn vương
để đời sau không biết rừng thần thoại

ama khua chiêng, tiếng ngân không vọng lại chảy trên đồi khô khốc
đêm rượu cần không nghe rạo rực nối vòng xoang, thiếu lửa than bập bùng
linh hồn rừng ở đâu im bặt
nghe âm thanh gõ vào lòng nhói buốt
rừng ra đi
buôn làng ở lại

sự tồn tại trên mảnh đất mất rừng chỉ là cái xác
vật vờ
nổi trôi
dạt vào khoảng không mặc định
cái thức chìm giấc ngủ
nhộn nhịp, xô bồ trên rừng thiêng một thuở

khuôn mặt hiền khô còn sót chút hoang sơ
trầm tư nghe tiếng rừng trên đồi gió hú
nghe nổi giận rừng ngàn năm trở lại
già làng ngậm thuốc rê, mép nhả khói lờ mờ trước mặt
lưa thưa bước chân trần, cầu thang xù xì không mòn nhẵn
trống vắng cái nhìn phía trời xa


Sài Gòn, ngày 09 tháng 11 năm 2016

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

TRĂNG VỠ

sự hỗn loạn vật thể xung quanh
sức hút mặt trăng ngày càng lỏng lẻo
trăng chóng mặt chao đảo không đi theo qũy đạo thường tình
không gian bồng bềnh
trăng rơi
va đập tự do
vỡ

trăng vỡ náo loạn vũ trụ
mảnh vụn bay lơ lững trên bầu trời
khoảng sáng xen khoảng tối
rối loạn phía bình yên hoảng sợ nơi tội lỗi
những hành tinh rùng mình nhìn trăng rơi
thảm họa rung chuyển trời đất
màn đêm mất ánh sáng
vũ trụ mất hành tinh
nỗi buồn có nguy cơ không gian tan rã
tồn tại không còn nữa
mông lung
nhận ra lợi hại tương tác

trăng vỡ từng mảnh rơi xuống đất
mảnh lưu dấu vết chú cuội cười lẫn vào dòng người đông đúc
mảnh thướt tha bóng dáng chị hằng chia vẻ đẹp
mảnh gốc đa, con trâu, cắt cỏ lang thang đậu trên vai nhà nông lam lũ
đêm trung thu không còn trăng nữa
trẻ đốt đèn tìm ánh trăng vỡ
mà hư vô thì không biết trả lời

trăng vỡ rồi
bao lớp người tiếc thương đêm trăng dịu dàng như lụa trên mặt đất hiền hòa, nhìn đàn em ngây thơ phá cỗ, nhìn mọi người mê mãi ngắm trăng, nhìn trăng soi đáy nước, nhìn con cá đớp
bao lớp người sẽ làm quen đêm không trăng, nhìn nhau trong hình dung tưởng tượng, nhìn ánh sáng con người giăng mắc đầy đường, nhìn ánh sáng không tự nhiên tươi mát, nhìn chói mắt chai lì phản xạ
mọi thứ trở thành quen. con người thích nghi đêm không trăng, nghe tiếng côn trùng khua dễ sợ, gặp bóng người cứ tưởng bóng ma, gặp giả dối tưởng là sự thật, nghe tiếng cười màn đêm man rợ
ai khóc về trăng vỡ, thương tiếc vô cùng nhưng không rơi giọt nước mắt, khi thương người không tiếc một giọt trăng
trăng sáng mênh mông như thế, bể rồi không biết đi đâu, để đời trước để đời sau để ngàn đời tiến hóa, tìm trăng còn khó hơn tìm kim đáy biển
mất mát tự nhiên là mất mát vĩnh hằng, mất cái quên cái nhớ. mất vô hình hữu hình
trăng đâu biết một ngày như thế


Sài Gòn, ngày 15 tháng 10 năm 2016

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

YÊU THỜI @

“trâu tìm cọc” xưa rồi
“cọc tìm trâu”, thời @ thẳng tưng minh bạch
thời @ sao mà thích, hic hic…

em tự do đi tìm tình yêu
nói những lời bao đời kiêng kị
xa gần và sát nút
khoác tay nhau đi giữa chốn đông người
những con mắt tò mò
những con mắt tròn xoe
những con mắt sẻ chia
thoảng qua em cảm nhận
bỏ vui buồn một bên đi với yêu, hãnh diện

em nhắn tin xem phim, cà phê, nhậu…
hồn nhiên cười tít mắt
chẳng biết yêu sẽ đi đến nơi nào
thành phố điện sáng trưng heo hắt ánh trăng sao
nhạc xập xình còn tai đâu nghe sáo diều bay bổng
cái yêu thuở kín vắng
trở ngại xa dần

em không bó mình trong cái khuôn chật hẹp
rực rỡ hấp dẫn
tràn trề quyến rũ
tạo hóa và cha mẹ đã cho em như thế
nên dại gì giấu kín đậy che
không có nghĩa em hư
chính em đang có giá
mắt em cười lóng lánh dọc đường yêu

yêu nếm trải ngọt ngào cay đắng
không thích thì em bye vậy
nặng nợ làm chi mệt mỏi cõi lòng
đường ấy, đừng nghĩ em nằm không
yêu quấn quýt bờ vai mái tóc
cuồng nhiệt và dại điên
yêu, yêu ơi, đừng bỏ đi xa nhé

em không phải mẫu người lắm lời chanh chua
là năng động đổi mới và mở cửa
khù khờ ơi, đừng bám theo nữa
thôi nhé lần này vòng tay anh nồng nàn
cuốn hút

em đã cho bao mối tình tuột dốc
nhìn gót chân thon thả đầy gai
chưa kịp đạp đã đau yêu biết mấy
đừng van nài
đừng bảo mẹ cha em
nói hộ
trời đất ơi, yêu sao mà ngố

em kiêu sa đi giữa đại lộ yêu
và đang phiêu trong chuyện tình nồng cháy


Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

GIÓ THU

gió không còn đủ mạnh
lang thang lối thu về
gió chớm vàng vào ngõ
héo lối mòn ngày tháng em qua

anh vô tình nhặt được ngọn gió
cầm trên tay nghe tiếng thầm thì
gió tan vỡ
trôi theo chiều mùa thu đang đi
trôi theo tiếng chuông chùa buông nhịp
anh bước trên cánh đồng xao xác

gió thu rơi trên lá cây ngọn cỏ
gió thu buồn trong giấc ngủ
gió không ru trời xanh hoang mang
anh không hay bất chợt tự tình
mong manh gió
vô hình đứng tim

gió phân khúc bốn mùa trời đất
gió căng đứt nắng vàng
hai chiều thời gian
giao mùa
thu rắc lên màu xanh biến sắc

gió chia tay khoảnh khắc
rụng từng giọt không gian
chia tay em một ngày dang dở
sao nghe lòng lan man


Sài Gòn, ngày 28 tháng 9 năm 2016

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

NỤ CƯỜI KHÔNG HỒN NHIÊN

anh hỏi em, sao nụ cười không hồn nhiên
nụ cười em va chạm cuộc đời méo mó
nụ cười em va chạm anh đau bờ môi máu chảy
nụ cười em va chạm em bầm dập
nụ cười em va chạm nụ cười trắng phớ giữa nắng trời gay gắt
xin anh đừng hỏi em về nụ cười ngày mai nữa

em tung tóe nụ cười năm tháng
không bằng nụ cười thầm lặng em trao cho anh
đôi môi nồng thắm trộn vào nhau tìm si mê bí ẩn
tìm cả sự lẫn tránh
nụ cười anh trên mọi nẻo đường
cái hôn mang nụ
cười
vỡ trong lòng em choáng váng

tổn thương em trong mỗi cuộc chơi thả vào không gian tan biến
em muốn tìm lại tìm mãi âm thanh đã mất
âm thanh khó nhọc âm thanh hạnh phúc rơi
vỡ
âm thanh khổ đau và em khóc từng giọt nước mắt
nhòe khát khao đọng nỗi đau thương

em tìm kiếm nụ cười tươi khoảng không chưa nhìn thấy
nụ cười vừa hé mở trên môi đã héo
khô
tháng ngày nứt nẻ buồn vui tẻ nhạt
ở đâu nụ cười sung sướng
ở đâu nụ cười đắng cay
bờ môi em uể oải giăng mắc trò đùa
vòng tay anh đóng băng giữa biên độ ấm lạnh

anh ơi, có lẽ em phải giấu nụ cười
anh đừng trách em vô tâm xa lánh
đời con gái em ngắn
lắm
nụ cười có phải bán mua
nụ cười có phải được thua
em giữ nụ cười trong lòng nên không hồn nhiên
là thế


Sài Gòn, ngày 17 tháng 9 năm 2016

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

EM Ở NGOÀI TRÁI TIM ANH

trái tim thanh xuân đang dồi dào sinh lực
đập liên hồi giữa muôn loài hoa
tim ơi, đập khe khẽ, nói nhẹ ru cánh bướm đi qua
trời nắng nung chảy mùa hè
trời rét buốt co mùa đông
anh đi giữa hai mùa trắng tay, tim đập suông khát khô tận đáy
mắt vô duyên chưa tìm được nguyên do mang về thao thức

trái tim ơi, ròng rã co đập có mệt mỏi không
anh nói văn hoa lẽ tự nhiên, vô thức
chưa chạm được em nói chi hòa quện trao nhau
đứng tận đẩu tận đâu, xa ngái, cách ngăn, đầy trở ngại
tiếng tim anh bên phải hay bên trái em chẳng bận tâm
em đứng ngoài vòng anh đưa hồng cầu đi nuôi sự sống
nghe thình thịch kí sinh ngày cũ
em quyến rũ làm con mắt nguyền rủa trái tim

trái tim có đớn hèn rêu rao khua nhịp đập
mà không đủ cái tình dẫn dắt nỗi chờ mong
hay là anh đang luân chuyển dòng máu khác
mặc tim anh cứ đập hoang vu
em ở bên ngoài tự do vùng vẫy 
không hẹn, không nhận lời, tự tin ngoan cố
giẫm lời nguyền đến đường biên chân trời chưa phân định

con đường đến trái tim anh dù trong gang tấc
em chán khi mình bị ép buộc bước vào trong
em sẽ ngợp thở mỗi khi tim anh co bóp
em không đi đến cùng dẫu ngực anh rộng mênh mông
em bé nhỏ, ngang tàng, thích vu vơ tim anh không có
thích hạt bụi, cỏ cây, nắng gió, tiếng kêu ngồ ngộ
anh không chịu nỗi sự giễu nhại tục tằn người đời lảng tránh

anh nói hoài bản chất trong sáng tình yêu
em bổ bả bên lề tấm thân rừng rực
phát âm sai ngữ pháp, sau dấu chấm không viết hoa,
không viết hoa khi xuống dòng, không viết hoa tên anh nốt
anh vẫn là người tốt thoải mái trên nhịp đập thuộc làu
em không xấu thêm yêu đương đường đột ngoài trái tim anh


Sài Gòn, ngày 11 tháng 9 năm 2016