Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

SỢI NẮNG

giơ tay rút giữa trời sợi nắng
trong tay không phát sáng
nghe tiếng thở dài 
ánh sáng nằm im không biết
phai sắc màu thành đám không gian

ánh sáng không thấy nữa
ánh sáng không nghe gì
ánh sáng rời khỏi tay sau lần rút đứt
ánh sáng chạy vô hồn sau lần nằm im
ánh sáng khóc thề ai đã sinh
không giống cội nguồn, tán sắc

ánh sáng vô tri làm sao can dự vào trời đất
sao nói lời nhân loại thế gian
ánh sáng hoa mắt người làm khô giọt lệ
đứt không tiếng động
rơi không âm thanh

sợi nắng kia có phải ánh sáng hay sợi qúa khứ màn đêm
hỏi thực hư mọi chuyện còn bỏ ngỏ
trời kia cứ nắng đỏ
trời kia cứ đêm đen
sự hỗn loạn trường tồn
trừ khi, có thêm một vụ nổ big bang

bàn tay qúa dại khờ cầm sợi nắng hư vô đến thế
bàn tay qúa khôn ngoan cầm sợi nắng tinh ranh đến thế
nắng sáng lên tia thật thà dối trá lẩn khuất trong mỗi con người
chiếu lên phía đầy
đổ xuống phía vơi
những gam màu huyễn hoặc

Sài Gòn, ngày 17 tháng 3 năm 2017


Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017

LỜI TỪ BIỆT

Em không nói bằng lời giận hờn
em chẳng bảo chia tay miệt thị, coi thường
và em chưa giễu cợt nụ cười xả giao sắc lẹm
lặng im như lời từ biệt bóp nát con tim
lặng im đến ngạc nhiên
lặng im không chịu nổi

ta biết tất cả điều này không vô cớ
con tim dẫu ngàn cái hay nhưng chỉ cần một vài điều dơ dở
đủ tổn thương em gây bão lửa giận hờn
gắn cho ta muôn vàn cái tên, bình tĩnh đến đâu cũng ngậm ngùi như thóc
ta giấu ban ngày để ban đêm ngửa mặt, không lời, không thở than
tất cả vì em sám hối

đêm đêm ta thao thức, trằn trọc nghĩ suy
lời từ biệt chập chờn, bủa vây, quấn chặt
ta giang tay ôm phải tiếng thạch sùng giật thót
rơi giữa không gian lễnh loãng trong phòng
ta chong đèn, nhìn màn hình điện thoại vẫn tối đen
mấy lần nâng lên rồi đặt xuống
mà cứ nghĩ phía em đã tắt nguồn
đêm mong manh thức trắng

ta thẩn thờ lục lọi tháng năm tìm dấu vết từng yêu
thời gian đã bạc màu, tháng ngày đã gãy
con đường đi đã mờ vào lãng quên, ta khỏa không gian hoài niệm
chợt bay về giấc mơ mang tiếng em hồn nhiên
nghe sập trên đầu thành nỗi đau không thương tích
ta chỉ còn khoảng trống

khoảng trống không thể nào lấp nổi là khoảng trống thiếu em
mọi ngụy tạo cố giấu đi sự thật
lời từ biệt bất hạnh, đau xót
sao níu được em bằng rủi may

Sài Gòn, ngày 18 tháng 4 năm 2017


Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

NƠI BÌNH YÊN

Cả ngày lặn lội
ngoài đời
anh ơi về với vùng trời
bình yên
bên anh, em được gọi tên
yêu thương, chiều chuộng, lãng quên ngày dài

Bao điều gai mắt
chướng tai
bên em hóa giải mấy bài
gì đâu
tự tình một khúc nông sâu
ấm êm, chan chứa sắc màu bình an

Tiếng vui
em thả ngập tràn
lời buồn
em gác lên giàn hỏa thiêu
ước ao duy nhất mỗi điều
em là ốc đảo tình yêu
sớm chiều

Cuộc chơi dài ngắn bao nhiêu
nơi ngon ngọt sẵn ít nhiều đắng cay
sánh sao với một em đây
nhìn ngoài hơi cũ trong đầy…mộng mơ
                                                                      
Này minh mẫn, hỡi thẫn thờ
em yêu cứ ngả vào bờ vai anh
gói thêm một khoảng trong xanh
thả vào mái ấm yên lành…à ơi

Sài Gòn, ngày 23 tháng 4 năm 2017


Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

NGÀY ƠI

Ngày đi lúc thẳng khi ngang
loanh quanh nắng sớm dẫm sang ráng chiều
ngày ơi, mạo hiểm phiêu liêu
bình yên, gay gắt,… đời nhiều xôn xao

Thôi thì, mặc kệ trời cao
đổ từng ấy nóng nơi nào thiệt hơn
ngày đem ánh sáng rập rờn
đốt lên ngọn bấc đợi sờn mắt đêm

Mang theo chút gió qua thềm
cứ mơn man thổi dẻo mềm buộc nhau
trói ngày dài cột canh thâu
khóc đây cười đấy mắc câu vô tình

Mai này, ngày trốn chính mình
mây bay u ám tàng hình trắng đen
không gian châm lửa, bật đèn
mới hay góc khuất rối ren giữa ngày

Buồn vui lật giở rộng dài
ngày lành ngày rách đan cài nhớ quên
cái ngày mờ nhạt vô duyên
cái ngày rừng rực khó khuyên nỗi lòng 

Ngày ơi, dày mỏng đục trong
hóa thành thế sự giữa dòng thời gian

Sài Gòn, ngày 19 tháng 4 năm 2017



Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

MỘT PHÍA CÁNH ĐỒNG

Màu xanh đồng lúa tươi mát không gian
lá uốn cong níu trời nhìn xuống đất
nhìn người nông dân mặt úp sấp
từng giọt mồ hôi túa ra đổ xuống đồng
tan vào bước chân bì bõm

giọt mồ hôi không lắng đọng trên người rơi xuống đất
bầu trời nắng ong ong thiêu cánh đồng khô khét tấm lưng
mồ hôi rơi vẽ lên cánh đồng bóng hình loạng choạng
con ốc con cua say nắng đờ đẫn trong nước chát mặn
giọt mồ hôi rơi đánh đổi hạt thóc ra đời
người nông dân tháng ngày tính đếm
âm thầm cầu nguyện vụ này sẽ được mùa, xua đuổi mọi cái lo

giọt mồ hôi không đóng băng trong người rơi giữa trời giá rét
bầu trời lạnh căm căm mồ hôi rơi thánh thót trên đồng
cái lạnh có thể đóng băng được lòng người không đóng băng được mồ hôi
đổ ấm áp cho cánh đồng lên xanh cho vụ thu đông không kém vụ xuân hè

mồ hôi mãi mê quên thời tiết

hạt gạo chuyển hóa từ màu xanh đến màu vàng và trắng ngần
lăn qua mắt người thơm ngon cái bụng ai nhớ ai quên
không còn là câu hỏi, khoảnh khắc chơi vơi cánh đồng đi qua thời gian chiêm khê mùa úng
một thoáng cò rỉa lông trên ruộng lúa Nhã Đu, Bạch Thủy gợi nhớ chút bình yên
một ngọn gió vô tình thoang thoảng vị mồ hôi đồng xanh yêu mến
mồ hôi là mẹ cánh đồng vun trồng cỏ cây ruộng lúa

khô hạn dẫu đốt cháy từng giọt mồ hôi
bão lũ dẫu tàn phá từng giọt mồ hôi
người nông dân cay đắng vẫn cười lại sinh ra giọt mồ hôi mới cho từng vuông đất
ngút ngát buồn vui thả vào đời ồn ào sôi động
mỗi cái nhìn hóa thành cánh đồng
mồ hôi
tươi xanh vô tận




Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

GẶP LẠI MÙA ĐÔNG

những năm tháng qua ta đâu còn cảm giác mùa đông
cái nắng đổ vào lúc chan hòa khi bỏng rát
mang trong người nóng nực
ta bỏ mùa đông hay mùa đông đã bỏ ta rồi
ta chơi vơi chơi vơi

ta gặp lại mùa đông
trong giá rét đã tràn vào ta hơi ấm
cái nồng nàn chợt đến chợt đi lóng ngóng
ta lạnh lẽo hóa băng trong cõi vô tình

cái mùa đông năm ấy trong hơi thở của ta có tiếng em
dịu êm tỏa lan như ngôi nhà ấm áp
đốt ta cháy thành ngọn lửa, xua nỗi cô đơn, xua cái lạnh ùa vào
trong ta bỗng xôn xao bỗng nôn nao kì lạ
nhìn mùa đông đi qua
nhìn bóng em bên ta

ta gặp lại hai chiều mùa đông
em nhìn ta hóa đá
băng thì tan
đá cứ trơ lì
ta thấy mùa đông đang ở lại

ta gặp lại mùa đông đã có tuyết rơi
em nói với ta thành lời trắng xóa
phủ bạc trên đầu
mùa đông chưa đi bằng lời mỏi mệt
dẫu có rũ tung từng sợi tóc

cái áo len em đan mặc vào buốt giá
mặc phía ngoài ta
mặc phía rất xa
cứ thế, ta bị gió châm buốt tê buốt cóng
mùa đông dài tiếng chuông không ngân lại

ta gặp lại mùa đông san lấp mọi trở ngại cách ngăn
nghe cái rét tự tình, nghe cái lạnh thấu xương nhắn gửi
nghe tiếng em nói vội vì cứ sợ mùa đông đi qua
còn ta khù khờ giữa mùa đông mù mờ sáng tối
thương yêu nào mến cái rét mùa đông

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

TẶNG NỬA THẾ GIỚI KHÔNG PHẢI ĐÀN ÔNG

ta tặng nửa thế giới không phải đàn ông
nụ cười ngẩn ngơ cỏ cây hoa lá hòa trộn mây gió trăng sao
ta chẳng có gì thanh cao chỉ một ít thật thà rút ruột
tặng ngày hôm nay nửa thế giới đang vui chơi ca hát
tặng ngày hôm nay nửa thế giới ai không may mắn gặp nhiều thua thiệt
tặng cả người biết không quen biết
hôm nay

nửa thế giới ai nhận hoa tươi tiếng cười rạng rỡ
ai hít thở đứt rời bươi đất tìm miếng sinh nhai
ai giàn giụa, khô nước mắt giữa chiến tranh khủng bố
ai lội bơi đầu đường xó chợ
ai tủi nhục đợi chờ lòng thơm thảo
những gương mặt trang điểm như hoa hậu, bà chúa
những gương mặt lấm lem trôi nổi giữa dòng đời

thế giới ta ơi, bé nhỏ như hạt bụi hạt cát
nói chẳng ai nghe, đi không ai biết trong mênh mông vũ trụ
những đứa trẻ oa oa cất tiếng chào đời cầu chúa phù hộ cứu giúp
những đứa trẻ cắp sách đến trường hồn nhiên rơi rớt lo toan
những đứa trẻ không biết đọc không biết viết
nửa thế giới mừng vui, khổ đau thường trực
nửa thế giới tự phân chia ngọt ngào man trá
thứ ta tặng không no lòng ấm dạ, nhận về mình khinh bỉ, đớn đau
tiếng cười mỉa mai đi cùng tháng năm giải tỏa
nửa thế giới này nghe tiếng gió bay qua
nửa thế giới này sức mạnh bao la
không một nửa sẽ là không tất cả

nửa thế giới đang trị vì thiên hạ
thời hương hoa nhan sắc khuynh đảo cõi người
trước vẻ đẹp nửa này làm nửa kia bé nhỏ
giây phút vì nhau không xấu hổ ngại ngùng
đêm trắng hành trình mang theo cảm xúc
mưa nắng không cản trở được nửa thế giới có mặt
dẫu buồn vui lẫn khuất, hình ảnh tán sắc lưu giữ trong ta
dẫu không hết tình người, khúc giao duyên từ nửa kia thế giới, sôi nổi và lặng lẽ mưu sinh, nhiệt tình và thờ ơ đón nhận