Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

Năm 2010, Đài truyền hình Tp. Hồ Chí Minh tổ chức cuộc thi thơ và vọng cổ, Nguyễn Văn Tao tham dự và đạt giải nhì, bài thơ CÀ PHÊ TRONG VƯỜN CÂY BÁC HỒ. Bài thơ được nhạc sỹ Kiều Tấn phổ nhạc. Đêm tổng kết trao giải cuộc thi truyền hình trực tiếp trên HVT9, nghệ sĩ Đài Trang ngâm thơ, ca sĩ ÊBan Tú thể hiện bài hát. Sau đó, bài thơ được Chi hội nhà văn Viêt Nam Tp. Hồ Chí Minh in trong tập thơ TRĂM NĂM THƯƠNG NHỚ DẤU CHÂN NGƯỜI, NXB Văn hóa Văn nghệ 2011. Bài hát in trong tuyển tập ca khúc Chi hội 1 Hội âm nhạc Tp. Hồ Chí Minh. Nguyễn n Tao-Đông Xuyên nhớ lại

CÀ PHÊ TRONG VƯỜN CÂY BÁC HỒ

Những người con của vùng đất Tây Nguyên
vượt cả ngàn cây số mang cây cà phê về bên Bác
trên mình còn dính đất đỏ bazan
còn mùi thuốc súng thời đánh giặc
còn âm hưởng bài ca khai hoang vỡ đất
bóng dáng tất bật thời hội nhập
và cả hương rừng thơm ngào ngạt
đến bên Bác
giữa Ba Đình thanh cao

Ngày nảo ngày nào người Êđê, Jarai, Banar…
ước ao một lần gặp Bác khi đất nước hòa bình thống nhất
thì Bác đã ra đi
những con người mộc mạc đơn sơ
những con người ăn nắng uống gió
trồng cà phê trong vườn Bác
Bác có vui không
từ nay chúng con ở bên Người

Giữa muôn loài cây
cà phê không cao vời ngút ngát
khiêm nhường bạt ngàn Tây Nguyên
tháng ba hoa cà phê trắng như đồi trăng
bập bềnh thành từng con sóng
vỗ vào buôn làng
vỗ vào tấm lòng khao khát
nỗi chờ mong bên Bác vui mừng

Giữa muôn loài qủa
cà phê chín đỏ như mặt trời bé nhỏ
sáng long lanh mắt người Tây Nguyên
nhìn giấc ngủ ngàn năm của Bác
bất chợt
mùa khô mùa mưa thức giấc
thủ phủ cà phê Buôn Ma Thuột ngọt ngào, đắng chát
âm vang cồng chiêng
giữa thủ đô Hà Nội văn hiến ngàn năm


                                                                                    Tháng 8 năm 2009



Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016

ANH ƠI YÊU NỮA

đêm bảo ngủ đi anh
ghé sát tai đêm anh nói, ngủ khó gì thức đâu là dễ
đêm cười hiểu chuyện
nhưng vẫn nài nì ngủ đi anh vì cả ngày làm việc mệt nhọc
lại ghé tai đêm để anh thức
anh thức làm gì đêm khuya muỗi đốt
anh thức làm gì đêm khuya thạch sùng tặc lưỡi
bóng đèn ngáp vặt
căn phòng sẽ vì anh mất ngủ

đêm ơi, sao chỉ biết tối sáng không biết yêu
yêu không có khái niệm ngày đêm
chỉ có khái niệm trái tim
anh dành trọn đêm nay cho tình yêu mong đợi
đang trằn trọc thức

âm thanh yêu rạo rực
từng tiếng ngọt trào dâng 
rân rân máu thịt
thăng hoa như còn như mất
tất cả là sự vắng mặt chỉ có yêu
yêu cũng bằng lòng với anh như thế

bao lần âm thanh chìm trong khoái cảm
bao lần âm thanh tự nhiên vỡ ra lãng mạn
chân tay không lời bật thành tiếng
trái tim dài rộng nông sâu nghe qua từng hơi thở
đêm bảo hãy chợp mắt anh thì cứ thức
đêm bảo điên anh bảo yêu
yêu bảo mặc đêm

đêm nay, đêm ngủ không ngon
cái yêu đã làm đêm nhiều lần thức giấc
đêm ngủ gà ngủ gật, biết
trèo đèo lội suối nghe cây rung, nước chảy
thế nào là anh ơi yêu nữa


               Sài Gòn, ngày 05 tháng 5 năm 2016

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

HOA HỒNG

hoa cứ nở vừa tay anh một màu gai nhọn
một chút máu hồng nhòe ra sắc hoa
cầm hoa tươi mặt anh héo
hoa rạo rực đâu đâu
thấy khoảng không màu
thấy nỗi buồn đau

hoa chắt lọc từ đất nông sâu
khoe với màu trời
khoe với màu đất
khoe với màu anh trong gang tấc đầy vơi
cành cố giữ cho cánh hoa đừng rơi
anh thì cứ muốn cho hoa tươi mãi
ý nghĩ không tưởng xa vời
nên hoa rụng anh không giữ được

anh không giữ được màu hoa hồng trong mắt
anh không ôm được đỏ thắm hoa trong lồng ngực
hoa nhạt phai nhạt phai
trơ lại cọng và những cái gai
đâm lỗ chỗ hiện thực đâm toạc kí ức
đâm miền yêu tha thiết
đâm cái nhìn riêng biệt
giọt hồng nước mắt
khóc thời rực rỡ
khóc nhìn thấy chồi nụ

anh cầm hoa hồng tươi
tặng vô hình người xa thẳm
người đưa tay cấu xước những cái gai
không thể hiện buồn phiền đau nhói
không buông lời
một vệt hồng bay lên tạm biệt
cánh hoa rơi
hoa trên tay anh không còn nữa

hoa hồng anh cầm ngày nào giờ chỉ là kỉ niệm
cứ đến độ giật mình
là anh nghĩ linh tinh
là hoa sinh tồn mất mát
sắc màu níu giữ thời gian

                 Sài Gòn, ngày 06 tháng 5 năm 2016

Ảnh khai thác internet

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

MỘT THOÁNG VU VƠ

đất nước còn nghèo lắm mọi người ơi
hậu qủa chiến tranh và hàng trăm năm đô hộ
không thể vin vào lí do này mãi thế
biết tự trọng ngẩng đầu đi lên

chẳng nói đâu xa chỉ nhìn mấy nước kề bên
giữa thế kỉ 20 còn thấy Sài Gòn là hòn ngọc
ngoảnh trước ngoảnh sau trong chớp mắt
bỏ lại nước mình dằng dặc xa xôi

đất nước vừa anh hùng vừa trí tuệ sáng ngời
chẳng lẽ cứ dậm chân lẹt đẹt
chẳng lẽ có cái gì cản bước
chẳng lẽ ngồi im không tháo gỡ bung ra

đất nước cần người đức trọng tài ba
không kham nổi đừng xôi thịt cố đấm
xin hãy lìa xa chiếc ghế nóng
ngồi thêm một phút giây là cản trở ngáng đường

những người giỏi thật sự thông minh
hãy nâng đỡ để họ hết mình góp sức
thôi đủ rồi bỏ thói đời trù dập
măng mọc ở đâu chớ mọc quanh mình

quan dù to dù nhỏ phải biết thương dân
đừng hống hách giương oai tham ăn đè đầu cưỡi cổ
hàng năm dân vẫn nộp đủ đầy thuế má
nuôi các quan nên hãy biết điều

đất nước nghèo nhưng lãng phí ăn tiêu
khoa học công nghệ có đâu mà lạc hậu
thật đau lòng rác thải nhập tràn lan như thế
nhà khoa học ngồi chơi dở mếu dở cười

các thế hệ học trò như những búp hoa tươi
tha cho các em đeo trên lưng cải tiến cải lùi mỏi mệt
dành cho con cháu mình điều kiện tốt nhất
để các em tự tin đủ tri thức vào đời

và như thế đất nước một ngày kia vươn vai
bạn bè gần xa ước ao nhòm ngó
đất nước không có gì không thể
rất đỗi mến yêu rất đỗi tự hào


              Buôn Ma Thuột, tháng 5 năm 1998

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

GÓC NHÌN VỀ CON CÁ

phía cúi đầu
bên bảo vệ
bao nhiêu người rửng rưng
trước cá chết hàng loạt phơi mình trên biển cả
cứ cúi đầu đi
cứ bảo vệ đi
cứ rửng rưng đi
cá sẽ thối lòng người tội lỗi

chẳng có việc gì tự nhiên vô cớ
trình diễn vu vơ nhà khoa học phản biện
biến đổi khí hậu thường tình ai cũng nói được
không cắn dứt lương tâm
công lao “cống hiến” lũy tiến bao năm
là cái bắt tay lót tay xa dần lời nói thực
giọng bổng trầm độc hại hơn nước thải
cá đi rồi dân biết đi đâu
mỉa mai thay cúi đầu
hèn thay bảo vệ
tệ hơn mọi thứ tệ rửng rưng

cá chết nằm phơi trắng trên biển trên sông
mùi hôi thối nồng nặc một vùng trời đất
đời lên tiếng dày đặc trên phương tiện thông tin đại chúng
hy vọng đợi chờ đến hồi chán nản
cá thối rữa lâu ngày không còn nữa
mùi hôi tanh dư âm
nước biển xanh ngậm bồ hòn
dân âm thầm khát vọng trên từng con sóng
vỗ giữa đại dương rách nát cánh buồm
đơn độc chim hải âu
bay, bay mãi biển trời thì hẹp lại
nước mắt rơi biển mặn
lau chưa khô nối tiếp rơi rơi

chuyện con cá không là cá nữa
chuyện con người muôn thuở đầy vơi
lời cảnh báo từ gần đến xa xôi
trượt trên mặt trơ trán bóng
vô cảm, xa rời
con cá chết rầm trời lên tiếng
con cá sống may mắn hơn bè bạn dưới biển ngoi lên


         Sài Gòn, ngày 28 tháng 4 năm 2016


Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016

NẮNG THÁNG TƯ

những con đường nắng ùa về nóng bỏng
bụi thời gian không gian tràn ngập phố phường
nắng rung bước chân
nắng rung căn nhà
vỡ vụn buồn tan hoang
khét nồng qúa vãng

nắng rối không gian
người chẳng kịp giữ sợi buông
nắng quấn chặt vặn thành câu hát
nhịp điệu số phận hối thúc cản ngăn
tiếng cười vui nét mặt xanh tiếc nuối

trời hai màu
rát mặt
nắng hóa lửa tràn lan mặt đất
cháy màu vàng lên không

quán cóc vỉa hè
vắng bóng người ồn ào thừa thải
từng dòng người cuốn như sông chảy
không kịp cà phê để lại chân dung
mất lời chào câu hỏi
vồi vội lao đi tựa mũi tên
về phía không định trước

nắng tháng tư khô ráp
rơi hạnh phúc
rơi thảm thương
nhìn xác nắng vấn vương
công viên đứng lại
cây cao gọi nắng lá đổ xuống đường

cứ mỗi tháng tư nặng nhẹ vui buồn
ở góc nào nắng nhạt đi đôi chút
hòa hợp rơi…


                 Sài Gòn, ngày 12 tháng 4 năm 2016

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

KHÁT

bắt câu hỏi vấn đáp, trả lời xong, thêm câu hỏi phụ:
- con người khác động vật cơ bản nhất là gì?
trả lời: ý thức, chữ viết
câu hỏi phụ cười: tiếng nói
được 4+ theo thang điểm liên xô thời đi học
thi thoảng nhớ lại điều mình biết trong khoảnh khắc chưa bật ra được
tiếng nói làm nên con người qua chọn lọc tự nhiên, tiến hóa
tiếng nói thô mộc đến văn minh hiện đại
tiềm ẩn
  khả năng
      hiện thực
mềm mại yêu thương giận dữ coi thường
khát trong tâm thức

hành trình dài ngắn
khát mọi thứ con người cùng khát - phổ thông
khát không nói thành lời - kinh
những con chữ ngụy tạo tiếng cười, im lặng
chữ tri thức, ý đồ hiểm nguy, thảm họa
văn bản thường gọt giũa, hoán đổi, chọn từ chỉnh câu thành đại chúng
chữ viết từ ý thức hay vô thức thói quen
tiếng nói đọc lại những điều đã biết, lãng quên
đời sống đang có chút cuồng như thế
lên cơn co giật thời đại lời thả lên trời rơi xuống biển
                         

                           Sài Gòn, ngày 23 tháng 4 năm 2016