Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

BÊN BỜ AO

Những cái ao
trong khoảng không đào bới
mùa đi qua rách nát
người đi qua thương tình

Nước không còn là nước
trong mắt ta nước là kẻ thù của phù du sinh thủy
chẳng biết mình ráng phải tự nhiên
ngày đêm âm ĩ
con tôm con tép chết ngạt
con chép không kịp hóa rồng

Bè rau muống lụi tàn khi ta mong ngọn vươn ra non mập
những cánh bèo xơ xác thương nỗi nhớ ao sâu
con chuồn chuồn bay qua không quẹt đuôi vào mùa sinh sản
con bói cá mắt mờ chẳng lao xuống như một mũi tên
những lá cây nhớ nỗi buồn rơi lả chả

Giọt nước trong ao đau đớn
nước thâm vù chẳng phải đòn roi
chóng mặt ù tai ngâm ủ năm này qua năm khác
con cá điếc tạp ăn ngoi mình lên ngáp
thỏa mãn nằm chờ dưới lớp bùn dơ
trận mưa đi qua mắt choàng xa lạ

Bờ vây hãm nước biết chảy đi đâu
và nước ở đâu chảy đến
cứ ngồn ngột
vắng tiếng ếch kêu
vắng đường ốc đeo
vắng bóng cây theo
bên bờ ao
chiều hôm sực mùi nắng nhác

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

LÊN ĐỒI

Ta lên đồi
dưới chân
màu đỏ đất ba zan
và màu đỏ nham thạch ngàn năm
níu bước
gió ở đâu về bão táp

ơ, qủa đồi
và những bước chân
những ngọn gió và đất và bụi
cái nắng cháy làm mặt sầm tối
cứ lăn trôi trong vô cảm vô cùng

ai lên đồi quét những chiếc lá vàng
chiếc lá bay về miền cổ tích
chiếc lá bay theo gió biền biệt
biền biệt không thấy mùa thu

ta đứng trên đồi ta đứng chõng trơ
gió bào mòn cuốn đi sức nặng
ta thấy qủa đồi ta thấy ta cay đắng
quay cuồng
xóa một gam màu không thương tíếc
xóa cả bóng ta trong cái nắng hung tàn

thiếu bóng dáng màu xanh
nắng đắp lên ngâm ủ
và qủa đồi và qủa đá
dưới chân ta va đập
trên đầu ta ù vù

những qủa đồi lăn trong bể mù mờ im ắng
lăn trong cái đầu chật hẹp nhỏ nhoi
lăn vào nhát cuốc lóa lên vệt lửa
chai lì
và mưa và gió

ta bước lên đồi bước thêm bước nữa
thấy những cọng cỏ khô, gốc gác hoang tàn
ta bước lên đồi đầu ta có lửa
tắt nguội dần khi bước nữa vào hoang
ngày và đêm nổ đom đóm

xung quanh ta là cả mùa vàng

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

BIỂN VÀ RỪNG

Gió đến từ biển Đông
Mang theo lời lắng đọng
Lời sóng ầm ào lay động
Lời đảo đá trầm lặng hiên ngang
Lời chim Hải âu tung cánh
Lời con tàu lăn sóng quê hương
Lời Âu Cơ da diết ngàn năm
Biển ấm áp tình rừng

Gió đến từ Tây nguyên
Mang theo âm thanh huyền thoại
Âm thanh muôn loài cây chập chùng hùng vĩ
Âm thanh muôn loài muông thú náo nhiệt rừng xanh
Âm thanh dòng suối dòng sông cuồn cuồn trào dâng
Âm thanh cồng chiêng lắng hồn dân tộc
Âm thanh Lạc Long Quân vang lên thuở trước
Rừng lao xao sóng nước

Biển với rừng bạt ngàn
Xao động
Núi đồi nhấp nhô sóng
Vỗ vào đại ngàn
Hồng hào đất bazan

Rừng với biển bao la
Trầm hùng
Làm to thêm con sóng
Vỗ vào đại dương
Trắng xóa miền duyên hải

Biển Đông
Rừng Tây nguyên
Cứ mênh mông nối dài sóng gió
Cứ thăm thẳm trải rộng màu xanh
Những con tàu cập cảng
Chở hương rừng đến bạn bè xa ngái

Bỗng một ngày
Biển nổi giận tung sóng
Khi lũ giặc Tàu xâm chiếm biển Việt Nam
Rừng nổi gió làm to thêm con sóng
Sẽ trút bão căm thù làm Điện Biên Phủ biển Đông

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

ÂM THANH

Những âm thanh bên trong bên ngoài
những âm thanh đi qua ngóc ngách
những âm thanh hình thành ngả rẽ
những âm thanh triết lí
chính thống
ngoài lề
giá trị và bỏ qua

thực hư
lưỡi mồm vòng tay vòng chân
tấu lên thanh bằng thanh trắc
vẽ muôn màu muôn sắc
về trạng thái đóng băng trong chính tim mình

một gã khờ
trước bao chuyện đùa như thật
thật tròn xoe lúc nào không biết
thật thật ra không nghĩ là thật
giữa rối ren êm ái đi qua
ma ngồi cạnh người trò diễn

có thể tin vào số kiếp?
số kiếp mong manh trong mỗi cuộc đời
tàng hình sợi dây phép thuật
cái tưởng chừng như mất hóa ra rất bền chặt
bền chặt hơn cả những điều đời thường biết

có thể tin
đã nghe như quen như lạ
quen đến nhẵn lì trong tất cả lễ nghi
lạ, chính nó đang báng bổ những điều duy nhất
tiếng nói cười làm vỡ những âm thanh nặng trôi

những âm thanh
quấn lấy cuộc đời ấm nồng khao khát
biết
ai người điên rồ ngớ ngẩn
ai người thương
ai người chìa ra cái bắt tay
tâm tình một chút trau mày

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

GẶP GỠ

chúng ta vào cuộc đời
bằng con mắt của thế giới phẳng
những gì chúng ta nhìn
thay âm thanh động tác bằng con chữ
chúng ta cười
hình như ngớ ngẩn

nhưng trong thế giới phẳng
chúng ta có quyền xem lướt trên màn hình
những ngón tay chúng ta ngắm
đôi mắt chúng ta nhìn
chúng ta, bóng dáng mơ hồ
nhận được lời nói qua bàn tay
hình ảnh qua tưởng tượng
đôi lúc suy đoán bị ngợp khi bàn phím không còn tiếng gõ

những phản hồi qua e-mail
lời nói đùa hay nói thật để chúng ta biết tĩnh giấc
để chúng ta đừng mơ hồ về những đàm thoại dài lâu
những chữ đọc lên thấy nhoi nhói hoặc man mát đổi màu
có thể lúc nào đó trút suy nghĩ lên bàn phím
bàn phím nhảy lung tung
đầu nhảy lung tung
ý nghĩ phơi bày như cái xác trôi trong miền ảo

chúng ta có thể gặp nhau ngoài đời
từ trong thế giới ảo bước ra
tất cả còn nằm trong dự định
dự định có thể thực hiện được có thể không
nhưng chúng ta không còn mối dây liên hệ nào hết
vì trên màn hình chúng ta đã tắt những quy chuẩn về nhau

chúng ta vẫn có thể vui dù chỉ một lần gặp nhau trong mờ ảo
những con chữ đánh dấu vào cái đầu không thể xóa bằng phím delete
dù phím delete trên thế giới ảo vô cùng quan trọng
chúng ta mang con chữ chợt nhớ chợt quên
thả vào ngày buồn vui khi bài thơ xuất hiện
thả vào cảm nhận được chia sẻ đôi lời

cứ thế cuộc sống phẳng trôi
cứ thế chúng ta gặp nhưng không bao giờ hết

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

BUỔI SÁNG BÊN LY CÀ PHÊ

Mỗi sáng ta và bạn đến quán cà phê
thói quen gọi lên và sở thích có ngay trước mặt
                  
Từng giọt rơi nhòa qua tiếng động
hơi nước đọng mờ xác bột
âm thanh nhấm nháp vị đắng ngọt ban mai
                  
Ly cà phê bốc thơm
ta hóng hoài hay mãi nghĩ
tiếng người bán báo dạo nghe như giọt cà phê vỡ
bản tin chen chúc giữa đông người lấp loáng lật trang
những đồng tiền ngả màu những đồng xu vô cảm

Tiếng nhạc du dương ai chăm chú nghe
lời bạn bè, câu chuyện làm ăn
                              hay đọc một câu thơ chưa hết khổ                                                 
đứa trẻ đánh giày lăng xăng bóng chân
chải chuốt cuộc đời
ly cà phê dốc bầu tâm sự
bất ngờ giọt nắng rụng ngoài kia

Ly cà phê khởi nguồn
nắm chặt, buông trôi thời gian qúa đỗi
thấm đẫm hương vị đất trời 

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

SAY NÓI

ơ sao dạo này tửu lượng mày kém thế kia
hay là giàu sang ham sống sợ chết
mẹ kiếp, đời được mấy tấc
uống, uống đi, uống cho đã, hỡi mày
và bạn nâng chén thù chén tạc

ơ hay 
tửu lượng mày một chai đáng vài lon gạo
tao đây uống cả mây gió trăng sao
uống bốn mùa vẫn chưa thấy đủ
mày say rượu
tao say đủ thứ
rượu vật mày
tao vật rượu vui chơi

uống ít uống nhiều
tao vẫn là trung tâm say lữ
gác cái nhìn trên mọi hành tinh
biết ở đâu thô lỗ cục cằn
và ở đâu văn minh hiện đại
nhưng tao vẫn
nghĩ một điều không rượu mà say