Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

CÁNH ĐỒNG ĐÊM

trên cánh đồng chỉ có anh, ánh trăng
bãi cỏ mềm, cây lúa và những ngọn gió
đêm vắng lặng tiếng côn trùng càng rõ
anh hồi hộp trông mong
anh vấp vào đêm vấp vào ánh sáng
mờ tỏ nhận ra phía ấy

dồn nén bung giữa cánh đồng
anh lần lượt mở từng cung bậc khao khát
nhìn mơ màng khuôn ngực đêm trắng muốt bờ trăng
nhịp đập trái tim hối thúc dâng lên
cánh đồng vứt quần áo vào đêm
khỏa thân
anh trút bỏ vướng víu khỏi cái nhìn
lõa thể
tự nhiên nổi loạn giữa đất trời

anh cứ tự nhiên cởi mở đến tận cùng
không phải đáy
nơi ấy bí ẩn bản năng
trái tim anh đập liên hồi không kiểm soát
phát ra khoái lạc
khi đó tiếng anh mới thật sự nguyên gốc
trả lại qúa khứ
trở về hư vô

tiếng nói sung sướng nhất là sự lặng im
mọi cảm xúc bay lên
từ cái bấu vu vơ khoảng không
từ cái nắm chặt bình thường ngớ ngẩn
cánh đồng ánh trăng tạo nên không gian tràn trề sinh lực
anh nói về miền riêng

cánh đồng ngây ngất không để ý đến ánh trăng
xoay trần cào cấu trên đám cỏ
cánh đồng ngợp thở nhìn anh
nhìn đêm hạnh phúc
hương lúa thoang thoảng bay theo con gió gọi

anh ngồi dậy ngắm bầu trời như thực như mơ
trên cánh đồng đêm vừa đi qua


               Sài Gòn, ngày 11 tháng 5 năm 2016

Nguồn ảnh: internet

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

PHÍA BÊN KIA ĐỒI

đứng bên này không thấy bên kia đồi
nương rẫy quấn chặt bước chân người
mùa chọc tỉa cái lổ không chịu chui xuống đất
khoảng không không chịu ngước lên trời
những hạt mầm lui cui
vặt vẹo nắng mưa sương gió

cây ra hoa ra qủa
vắt ngược mắt đứa con núi rừng vào chiếc gùi
xô nghiêng tấm lưng còm khao khát
cánh rừng bạt ngàn thuở trước
muông thú từng đàn thuở trước
thuở chưa có qủa đồi
thuở tiếng hú ngân vang vọng lại

đồi mòn vẹt dấu chân
đồi khóc chạy ngược đỉnh dốc
từng hơi thở đứt khỏi lồng ngực chẳng thấy bên kia
dưới chân tràn màu lam lũ
dưới chân ngón tõe ra như cũ
ẩn hiện hồng hoang
thảm họa tàn khốc

đồi nứt toác dưới chân như cái mồm của đất
đất dính chân con người cực khổ
đất đói như người
người còn bới đất
đất bới gì đây
câu hỏi không thoát được rối vào đám mây
đọng thành giọt mưa lại quất vào đất

ngớ người bên này bên kia
nắng mưa truyền kiếp
ôm nhau khóc nước mắt mạch ngầm
chảy xa xăm đáy giếng
tiếng gàu va vỡ thẳm sâu
phía bên kia đồi ngồi yên như điếc


Sài Gòn, ngày 07 tháng 6 năm 2016

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

CƠN MƯA XUYÊN THẤU

cơn mưa nghiêng phố xá
lăn trên mái nhà xuyên thấu vai em
giọt nước mềm ngân ngấn bơi ngọt lịm
giọt nước mềm tiếng nói em dịu êm
trộn vào mùa hè đang khát
trộn vào lòng em rạo rực mưa rơi

thân đã ướt rồi
nước tan chảy làn da thức giấc
nước tan chảy ngực em hồi hộp
giơ tay bắt giọt mưa
giơ tay thoa nỗi bất ngờ
thao thức

mưa lật bật
trượt trên bờ vai em thon thả trắng ngần
mưa xuyên thấu
đừng chạy, bỏ lại em tạnh ráo bơ vơ
bỏ lại bờ vai em cho nắng dày vò
mưa, mưa ơi

giọt mưa rơi nghe tiếng vỡ
nói về khoảng không
nói về sấm chớp đì đùng
bờ vai dịu dàng ru bầu trời đang tức giận
trời ngủ, mặc cơn mưa xuyên thấu
trời ngủ, mặc vai em diễn tấu

mưa thủ thỉ
mưa rào rạt
nước mơn man như bàn tay đặt lên vai em
xuyên thấu


Sài Gòn, ngày 06 tháng 6 năm 2016

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016

KHOẢNH KHẮC

em đi qua
khoảnh khắc không bao giờ giữ được
thoáng tuồn tuột xa xôi
em đâu rồi
anh mất luôn khoảnh khắc

anh chẳng còn gì ngoài day dứt
và nuối tiếc
lắng đọng đã vỡ tan tành
anh gom được mơ hồ ảo ảnh
rồi ảo ảnh cũng bỏ anh đi
trống vắng

anh nhìn lên ánh nắng
chói chang khoảnh khắc cháy giữa trời
anh nhìn lên áng mây
vần vũ khoảnh khắc rối tung rẽ ra từng sợi
anh nhìn ngọn gió
bóng em đâu nữa để mà bay
anh nhìn mọi người
khô khan không chịu chớp

nhiều đêm anh cầu nguyện khoảnh khắc đi qua trở lại
nhưng chỉ gặp giấc ngủ chập chờn
thất vọng
về vệt sáng lướt qua
hình như em ở đâu đó nói lời vào trời đất
không dành cho anh
dành cho sấm sét
kể từ khi khoảnh khắc đi qua

khoảnh khắc cực nhanh
còn anh chậm qúa
anh và em chưa đi qua cái độ vừa đủ
để nâng niu
để níu giữ
để phía thờ ơ
để nơi ấp ủ

nỗi buồn tặc lưỡi bỏ qua
ẩn chứa điều tiêng tiếc chua cay đời thực

            Sài Gòn, ngày 18 tháng 02 năm 2016

Nguồn ảnh: internet

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

YÊU BUỒN

yêu buồn ơi nói nhẹ đừng nhớ chuyện bâng quơ
vô cớ sai đúng hẹn ngồi đếm và cộng trừ
em nhớ thế là đủ mặt hếch vừa ngẩn ngơ
em nhớ thế có thừa gia vị yêu đáng nể
buồn lang thang vô kể không chịu nỗi yêu đâu
buồn biết và tránh mặt đi thật mau thật mau

buồn bước qua chiếc cầu đánh rơi giọt nước mắt
em đứng lại khóc lóc vớt nỗi buồn trên tay
khật khờ đám mây bay kéo nỗi buồn xa ngái
em nhìn thật ái ngại níu giữ giữa chơi vơi
một bàn tay nâng đỡ đưa em đi giữa trời
một tình yêu nâng đỡ đi dài rộng đời người

yêu đừng nghĩ buồn vui mà lòng rơi háo hức
buồn đừng nghĩ tiếng cười ghét những nơi rạo rực
có bao giờ lạnh buốt hỡi buồn ơi buồn ơi
có bao giờ nóng bức buồn đổ mồi hôi hột
yêu chi mà vồ vập nứt toác cả bờ môi
yêu chi mà cuồng nhiệt rạn vỡ cả bầu trời

em đẹp nhất lúc buồn yêu bồi hồi sâu lắng
em buồn nhất khi buồn yêu tìm đường xa lánh
yêu ơi yêu đừng trốn em cất buồn nơi nào
yêu dẫu buồn vật vã cũng nói lấy nửa câu
em biết đường chờ đợi có ngại ngần gì đâu
gió nhìn em mỉm cười cong đuôi chạy biền biệt

nếu một mai buồn mất em chẳng có niềm vui
nếu một mai yêu hết bùi ngùi những cuộc chơi
đau tận cùng con tim chính em đang yêu nhất
em buồn là khao khát dằn vặt và trông mong
cần một tiếng thỏ thẻ trôi nhẹ như lông hồng
cần một cái chạm khẽ mọi thứ được mở toang

yêu buồn thường giấu kín không hé lộ cùng ai
em buồn hay nói thẳng ngại gì tiếng chê bai
đạp bức tường ác cảm giẫm ghập ghềnh chông gai
cứ yêu và cứ sống và cứ để ngoài tai
đừng đến khi chột dạ sao không được yêu buồn
hạnh phúc và than thở nghe đâu lời dại khôn


Sài Gòn, ngày 23 tháng 5 năm 2016

Nguồn ảnh: internet

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

VẨN VƠ

ngồi buồn hay nghĩ vu vơ
rót ly rượu uống ngẩn ngơ tự tình
nhìn ai vừa đẹp vừa xinh
ta hơi chếnh choáng tỉnh tinh nụ cười

quờ tay ngắt cái vui tươi
cắm vào chai rượu dậy lời ngả nghiêng
còn ta trước mặt chung chiêng
thấy xa gần lại thấy riêng mỗi mình

lại đây nào ánh bình minh
lại đây màu tím nhân tình hoàng hôn
lại đây chia ngụm vui buồn
ngà ngà rượu rót chảy tuôn phí hoài

rượu quê nhắm ớt nhắm xoài
chua cay quấy đảo mệt nhoài tấm thân   
ai cho ta nhắm ái ân
tỉnh say say tỉnh bước chân vô hồi

ta say rượu rượu say ơi
ngày dài méo sẹo mấy lời nông sâu
rượu buồn thả lửng mấy câu
gửi về nơi ấy ở đâu hỡi người


   Sài Gòn, ngày 17 tháng 5 năm 2016

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016

EM TRONG VEO NẮNG

em ở miền xa xôi tận phía ông mặt trời
em ở phía vắng người vui cỏ cây hoa lá
em rất lạ rất quen ưa nhìn không giấu được
một hạt bụi em biết một tiếng nói em hay
em cứ đi giữa trời tìm bóng anh nghiêng ngả
trời có động đi nữa em là nắng trong veo

em như thật như mơ hôn lên anh rạo rực
ngọn gió kia chấp được đưa hình em lên cao
em một thoáng lao xao thêm nồng nàn mãnh liệt
em hớp hồn bất chợt để anh thành ngu ngơ
khi anh biết em yêu trong veo như là nắng
anh bơi và anh tắm nắng vờn nhột miên man

em mà trong như thế anh kiên nhẫn nỗi không
anh sẽ là bầu trời ôm trong veo ngọt lịm
nắng trong em bịn rịn gõ vào con tim yêu
thôi thì anh chả biết liều như không thấy gì
cứ trong veo thầm thì ru vào nơi thổn thức
đất trời và em biết tiếng yêu anh vỡ tan

anh muốn mãi bên em đắm chìm trong veo nắng
anh muốn thật tự nhiên đừng ngụy trang che kín
khi đó cái nhìn anh huyền diệu và bí ẩn
đêm ơi đừng lai vãng để cho nắng trong veo
để gió nhìn thật rõ trời kia cũng ngó theo
còn anh thì khỏi nói cứ trong veo trong veo


                    Sài Gòn, ngày 03 tháng 4 năm 2016